Câu chuyện phá hoại tuyến đường sắt răng cưa Tháp Chàm – Đà Lat

Áp phích xe lửa răng cưa Đà Lạt
Do địa hình phức tạp, người Pháp đã phải cần đến 25 năm để xây dựng tuyến đường sắt răng cưa đặc biệt từ Phan Rang lên đến Đà Lạt, tiêu tốn mất 200 triệu đồng Franc Pháp. Thế nhưng sau năm 1954, tuyến đường sắt răng cưa độc đáo này nhiều lần đã là mục tiêu tấn công của MTDTGP. Việt Cộng đã đặt mìn tự nổ khi tàu chạy ngang qua chừng tám lần. Qua phá hoại, một chiếc đầu tàu đã trật đường ray, trong một lần khác, mìn nổ đã tạo ra một hố to cho tới mức đầu tàu đã sụp vào trong hố đó và không chây được nữa.Năm 1967, một nhóm bốn người có vũ trang chận đoàn tàu chở hàng lại trên đoạn Da Tho (Le Bosquet) và Cầu Đất (Entrerays). Nhóm điều hành đầu tàu bốn người bị bắt mang vào khu rừng gần đó. Tại lần này, tổ lái tàu chỉ bị hỏi cung. Hai tuần sau đó, cũng chiếc đầu tàu đó và cũng cùng tổ lái tàu đó đã bị cũng nhóm bốn người đó chặn lại ở giữa tuyến Cà Bơ (K’Beu) và Ei Gió (Bellevue). Lần này tổ lái cũng phải rời khỏi đoàn tàu và phải cung cấp thông tin bằng cách nào có thể phá hủy đầu tàu một cách hiệu quả nhất. Ý tưởng đầu tiên của nhóm du kích là muốn cho nổ ở nơi đốt lò. Nhưng người lái tàu đã có thể giải thích cho họ hiểu rằng cho nổ lò hơi trong lúc không có thời gian kịp chạy ra đến một khoảng cách an toàn là một hành động tự sát. Người lái tàu đề nghị cho nổ những thùng dầu được gắn thêm trên tàu, nhưng lại đánh lừa bốn người du kích bằng cách chỉ vào một thùng đựng nước. Do vậy, sau vụ nổ và sau khi nhóm du kích đó rút đi, người lái tàu với máy liên lạc vô tuyến đã có thể gọi một đầu máy khác cộng với quân đội VNCH tháp tùng bảo vệ đi đến nơi mà mang chiếc đầu tàu hư hỏng nhẹ này về đến Đà Lạt.
Bản đồ đường sắt Đà Lạt - Sông Pha

Bản đồ đường sắt Đà Lạt – Sông Pha
Sau sáu tháng sửa chữa, một tổ lái khác đã lái đoàn tàu từ Đà Lạt về Sông Pha và lần này thì đầu máy 40-302 đã chạy trên một quả mìn có sức nổ mạnh cho tới mức lò hơi của đầu máy đã nổ tung. Ba thợ đốt lò Hữu, Bích và Ngọc bị phỏng nặng và chết ngay tại chỗ. Người lái tàu tên An bị sức nổ hất văng lên một cành cây. Ông thoát chết, “chỉ” bị gãy tay.Đầu tàu 40-302 bị phá hủy hoàn toàn, sau đó được kéo về Cầu Đất. Tuyến đường sắt răng cưa độc đáo ngưng hoạt động sau đó.

Đầu máy xe lửa răng cưa trên đường trở về lại Thụy Sĩ

Đầu máy xe lửa răng cưa trên đường trở về lại Thụy Sĩ
Sau năm 1975, trong lúc thiếu vật liệu để tái xây dựng đường sắt Thống Nhất, đường ray đặc biệt của tuyến đường sắt răng cưa cũng bị tháo dỡ nhằm lấy vật liệu mặc dù không phù hợp. Được chế tạo đặc biệt cho các yêu cầu cao của đường sắt leo núi, ngay từ bu lông đến đai ốc cũng đã khác với vật liệu thông thường rồi. Sau đó chúng bị trộm cắp và mang đi bán sắt vụn.

Đầu máy xe lửa sau khi được phục hồi

Đầu máy xe lửa sau khi được phục hồi
Rồi đến năm 1990, toàn bộ các đầu máy xe lửa răng cưa hay những gì còn sót lại từ chúng được bán phế liệu về cho Thụy Sĩ (là nước đã sản xuất ra các đầu máy này), chấm dứt mọi hy vọng mỏng manh tái thiết tuyến đường sắt vốn là một kỳ công kỹ thuật độc đáo của người Pháp để lại. Hai chiếc đầu tàu sau đó đã được người Thụy Sĩ phục hồi và bây giờ vẫn hoạt động đều đặn trên tuyến đường sắt răng cưa leo núi tại Thụy Sĩ (Furka-Bergstrecke).Tấn bi kịch về công trình kỹ thuật độc đáo của người Pháp ở Việt Nam này là điển hình cho sự phá hoại miền Nam vì ngu dốt và thiển cận!
Advertisements
Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

MỐI TÌNH MANELI-SỰ TIẾC NUỐI CỦA NHỮNG NGƯỜI YÊU NƯỚC VIỆT

https://drive.google.com/file/d/0B7vxHAQlq7jzbkxxZ3pUNUFaeS1PSzcxQnFBd0U1MFk1MnVj/view

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

QUYỀN LỰC VÀ THAM NHŨNG

QUYỀN LỰC VÀ THAM NHŨNG

tác giả MẠC VĂN TRANG
Nói chung chỉ người có quyền lực mới có thể tham nhũng. Quyền to có thể tham nhũng lớn, quyền bé thì tham nhũng lặt vặt. Không tham nhũng thì với chế độ tiền lương hiện hành, làm sao quan chức các cấp lại có nhà lầu, xe hơi, trang trại, tiền gửi ngân hàng, cho con du học, tiêu xài xa hoa…Đến nay việc kê khai tài sản vẫn không dám công khai…
Tham nhũng gắn liền với quyền lực. Từ anh dân phòng, bảo vệ, trưởng thôn cho đến cán bộ xã, huyện/quân, tỉnh/thành, bộ, ban, ngành, ở các địa phương đến trung ương, ai có tí quyền nào, đều tận dụng để “ăn”, tìm mọi cách để “ăn”. Ăn những gì?
– Trước hết là “ăn” từ công việc phục vụ dân, được biến thành “bắt chẹt” để “ăn”. Có lần một cán bộ xã bị nhà báo truy vấn về chuyện tại sao gây khó khăn cho dân về các thủ tục giấy tờ một cách quá quắt, anh này bực mình buột miêng: Không gây khó, lấy chó gì mà ăn! Dân ta đã tổng kết: thủ tục hành chính, tức là “hành là chính”! Thực ra từ hồi bao cấp cũng đã lan truyền câu: Làm nghề gì “ăn” nghề ấy. Ngày nay cái “ăn” này quá nhức nhối, đến nỗi CAND, Tòa án ND cũng “ăn” dân, thầy thuốc “ăn” cả bệnh nhân; thầy giáo “ăn” cả học trò…Bà Doan, Cựu Phó Chủ tịch nước đã kêu lên: Nó ăn của dân không chừa một cái gì!
– Lợi dụng chức quyền để ăn chia tài sản toàn dân. Lợi dung Hiến pháp quy định: Đất đai thuộc sở hưu toàn dân, do nhà nước quản lý, nên các cấp quản lý dễ dàng cưỡng chế, thu hồi đất của dân, đem cho thuê rừng 50 năm, thuê đất đến 70 năm; bán đất cho các dự án, bán khoáng sản cho khai thác, bán rừng cho lâm tặc… để ăn chia với nhau, làm thất thoát tài sản quốc gia nghiêm trọng, phá hoại môi trường vô tội vạ…
– Lợi dung các tập đoàn, đơn vị kinh tế nhà nước, được ưu tiên, ưu đâĩ để cài cắm phe nhóm vào, vay tiền nước ngoài đổ vào để bòn rút; phần lớn làm ăn lỗ thật, lãi giả. lỗ hàng mấy ngàn tỉ là thường! Mỗi khi giải thể, tách – nhập, cổ phần hóa… lại là dịp nhập nhèm “ăn chia” …
– Lợi dụng chức quyền, “chạy các dự án” xây dựng cầu đường, trụ sở, tượng đài… để bòn rút công quỹ, làm thì ẩu, giá thành thì cao, chất lượng kém…
– “Môt người làm quan cả họ được nhờ”. Do có quyền là có “ăn”, nên một người có quyền đều tìm cách đưa anh em, vợ con, họ hàng vào các vị trí bở béo. Báo chí đã nêu lên nhiều trường hợp “thái tử đảng” ở trung ương được “quy hoạch” vào các vị trí quan trọng. Từ đó bên dưới tỉnh, huyện, xã cũng “học tập, làm theo” rất triệt để. Gần đây báo chí nêu trường hợp bí thư tỉnh Hà Giang, quy hoạc 8 người thân vào các chức vụ của tỉnh. Ông ta nói “đều đúng quy trình cả”(?). Thực ra không chỉ Hà Giang, mà cùng thể chế như nhau, tỉnh/thành nào cũng na ná như nhau cả thôi. Tất nhiên có người khéo léo hơn, thì đổi – chác, gửi gắm anh em, con cháu cho chiến hữu ở phân tán nhiều nơi… Nhưng dù kiểu gì cũng không che mắt được nhân dân, cho báo chí điều tra công khai sẽ rõ hết. Đến nỗi ông Sang, Cựu Chủ tịch nước, khi còn đương chức đã kêu lên cái nạn “4 ệ”: Thứ nhất hậu duệ, thứ nhì tiền tệ, thứ ba quan hệ, thứ tư mới đến trí tuệ! Các mối quan hệ “thân hữu” này sẽ tạo nên “ma trận lợi ích nhóm” nhằng nhịt, thông đồng với nhau ăn chia, che chắn cho nhau chạy tội… Tất nhiên việc ăn chia cũng xảy ra mâu thuẫn, xung đột giữa các cá nhân, phe nhóm nên mới có những vụ xử lý nhau, thậm chí bằng cả súng đạn như vụ Yên Bái tháng 8/2016.
– Nguy nhất là cái “thứ nhì tiền tệ”. Vì việc “mua quan, bán chức” hay “buôn vua”, “buôn quan” tạo ra một tầng lớp quan chức bất tài, vô liêm sỉ. Chỉ có kẻ bất tài, hám quyền, tham tiền, không biết xấu hổ mới bỏ tiền, thậm chí rất nhiều tiền để mua chức tước. Người có tài và có lòng tự trọng, sẽ không muối mặt mà đi chạy chọt, mua chức quyền. Họ đủ năng lực tìm ra công việc phù hợp để sống đàng hoàng… Kẻ vô liêm sỉ đã bỏ vốn ra mua chức quyền, thì vừa nắm quyền, nó chỉ chăm chăm kiếm tiền. Nhiệm kỳ lại chỉ có 3 năm hoặc 5 năm, khẩn trương lắm, làm sao chớp nhoáng kiếm cho hòa vốn, rồi có lãi càng nhiều càng tốt. Nếu còn tuổi, đến nhiệm kỳ sau, “tân quan, tân chính sách”, lại phải “chạy” sao cho luân chuyển vào đúng “quy hoạch”, sao cho các bước “đúng quy trình’ để tiếp tục giữ chức hoặc lên chức to hơn, chỗ “ngon” hơn… Nếu hết nhiệm kỳ này mà phải nghỉ, thì lo tính tận dụng hết “công suất| làm “chuyến tầu vét” sao cho thật “bẫm”. Vì thế mới có chuyện, ông Bộ trưởng trước khi nghỉ hưu, bổ nhiệm mấy chục chuyên viên lên chức; ông trưởng phòng giáo dục nhận hàng trăm giáo viên; ông hiệu trưởng nhận hàng chục giáo viên vào trường … rồi về hưu, mặc kệ anh sau giải quyết hậu quả!
– Người có chức quyền do những mối quan hệ xã hội ràng buộc nên khoản QUÀ BIẾU cũng “ăn” lớn; thực chất cũng là hối lộ, nhưng lại khó xác định tội tham nhũng. “Quà” ngày càng giá trị lớn, người dân thường khó tưởng tượng. Có quan còn “ăn” một cách bi, hài: “ăn” cưới con, “ăn” bố, mẹ chết, “ăn” tân gia, “ăn” mừng lên chức… Cho nên ta thấy có sếp khi bố, mẹ chết, đã gửi thông báo đóng dấu đỏ cho các cơ quan, đoàn thể địa phương; có sếp còn tổ chức “giỗ bố” 1 năm đến 3 – 4 lần (!). Đặc sắc Việt Nam, là những người có quyền chức cao, về hưu rồi vẫn “ăn mày dĩ vãng”, vẫn có thể tác động đến đàn em hay con cháu đương chức. Nhiều người như “Bố già’ trong một băng đảng…
Chức tước tạo ra những đặc quyền, đặc lợi như vậy, nên THAM NHŨNG QUYỀN LỰC là “ăn” lớn nhất và cũng nguy hiểm nhất. Nó lại khó kết tội vì người có quyền đặt ra quy trình rồi lại đạo diễn mọi việc theo đúng quy trình… Đã có tội phạm kinh tế, tội “lợi dụng chức quyền gây thiệt hại”… Nhưng chưa thấy xử tội “Tham nhũng quyền lực”?
Thời nào cũng vậy, khi hệ thống quan chức có “bộ phận không nhỏ” (tức là to) mà bất tài, vô liêm sỉ, chỉ toan tính lợi dụng chức quyền để kiếm lời, là biểu hiện suy vong của chính thể; dù có hô hào chính phủ liêm chính, chính phủ kiến tạo, chính phủ phục vụ dân… liệu có bao nhiêu phần trăm dân chúng tin tưởng vào hệ thống quan chức hiện nay?
19/9/2016
MVT

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

-Bài thơ “Đảng” của tướng Trần Độ

https://wp.me/p2gwQA-hty

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NHỮNG BỨC TƯỢNG ĐỒNG PETRUS TRƯƠNG VĨNH KÝ

https://petruskymonument.wordpress.com/2017/03/11/nhung-buc-tuong-ong-petrus-ky-truong-qui-hoang-phuong-pk-1974-1975/

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VỤ NHÂN VĂN GIAI PHẨM TỪ GÓC NHÌN CỦA MỘT ĐẠI TÁ CÔNG AN

Vụ Nhân Văn Giai Phẩm từ góc nhìn của Đại tá Công an

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Quyền lực và tham nhũng

Tác giả MẠC VĂN TRANG
Nói chung chỉ người có quyền lực mới có thể tham nhũng. Quyền to có thể tham nhũng lớn, quyền bé thì tham nhũng lặt vặt. Không tham nhũng thì với chế độ tiền lương hiện hành, làm sao quan chức các cấp lại có nhà lầu, xe hơi, trang trại, tiền gửi ngân hàng, cho con du học, tiêu xài xa hoa…Đến nay việc kê khai tài sản vẫn không dám công khai…
Tham nhũng gắn liền với quyền lực. Từ anh dân phòng, bảo vệ, trưởng thôn cho đến cán bộ xã, huyện/quân, tỉnh/thành, bộ, ban, ngành, ở các địa phương đến trung ương, ai có tí quyền nào, đều tận dụng để “ăn”, tìm mọi cách để “ăn”. Ăn những gì?
– Trước hết là “ăn” từ công việc phục vụ dân, được biến thành “bắt chẹt” để “ăn”. Có lần một cán bộ xã bị nhà báo truy vấn về chuyện tại sao gây khó khăn cho dân về các thủ tục giấy tờ một cách quá quắt, anh này bực mình buột miêng: Không gây khó, lấy chó gì mà ăn! Dân ta đã tổng kết: thủ tục hành chính, tức là “hành là chính”! Thực ra từ hồi bao cấp cũng đã lan truyền câu: Làm nghề gì “ăn” nghề ấy. Ngày nay cái “ăn” này quá nhức nhối, đến nỗi CAND, Tòa án ND cũng “ăn” dân, thầy thuốc “ăn” cả bệnh nhân; thầy giáo “ăn” cả học trò…Bà Doan, Cựu Phó Chủ tịch nước đã kêu lên: Nó ăn của dân không chừa một cái gì!
– Lợi dụng chức quyền để ăn chia tài sản toàn dân. Lợi dung Hiến pháp quy định: Đất đai thuộc sở hưu toàn dân, do nhà nước quản lý, nên các cấp quản lý dễ dàng cưỡng chế, thu hồi đất của dân, đem cho thuê rừng 50 năm, thuê đất đến 70 năm; bán đất cho các dự án, bán khoáng sản cho khai thác, bán rừng cho lâm tặc… để ăn chia với nhau, làm thất thoát tài sản quốc gia nghiêm trọng, phá hoại môi trường vô tội vạ…
– Lợi dung các tập đoàn, đơn vị kinh tế nhà nước, được ưu tiên, ưu đâĩ để cài cắm phe nhóm vào, vay tiền nước ngoài đổ vào để bòn rút; phần lớn làm ăn lỗ thật, lãi giả. lỗ hàng mấy ngàn tỉ là thường! Mỗi khi giải thể, tách – nhập, cổ phần hóa… lại là dịp nhập nhèm “ăn chia” …
– Lợi dụng chức quyền, “chạy các dự án” xây dựng cầu đường, trụ sở, tượng đài… để bòn rút công quỹ, làm thì ẩu, giá thành thì cao, chất lượng kém…
– “Môt người làm quan cả họ được nhờ”. Do có quyền là có “ăn”, nên một người có quyền đều tìm cách đưa anh em, vợ con, họ hàng vào các vị trí bở béo. Báo chí đã nêu lên nhiều trường hợp “thái tử đảng” ở trung ương được “quy hoạch” vào các vị trí quan trọng. Từ đó bên dưới tỉnh, huyện, xã cũng “học tập, làm theo” rất triệt để. Gần đây báo chí nêu trường hợp bí thư tỉnh Hà Giang, quy hoạc 8 người thân vào các chức vụ của tỉnh. Ông ta nói “đều đúng quy trình cả”(?). Thực ra không chỉ Hà Giang, mà cùng thể chế như nhau, tỉnh/thành nào cũng na ná như nhau cả thôi. Tất nhiên có người khéo léo hơn, thì đổi – chác, gửi gắm anh em, con cháu cho chiến hữu ở phân tán nhiều nơi… Nhưng dù kiểu gì cũng không che mắt được nhân dân, cho báo chí điều tra công khai sẽ rõ hết. Đến nỗi ông Sang, Cựu Chủ tịch nước, khi còn đương chức đã kêu lên cái nạn “4 ệ”: Thứ nhất hậu duệ, thứ nhì tiền tệ, thứ ba quan hệ, thứ tư mới đến trí tuệ! Các mối quan hệ “thân hữu” này sẽ tạo nên “ma trận lợi ích nhóm” nhằng nhịt, thông đồng với nhau ăn chia, che chắn cho nhau chạy tội… Tất nhiên việc ăn chia cũng xảy ra mâu thuẫn, xung đột giữa các cá nhân, phe nhóm nên mới có những vụ xử lý nhau, thậm chí bằng cả súng đạn như vụ Yên Bái tháng 8/2016.
– Nguy nhất là cái “thứ nhì tiền tệ”. Vì việc “mua quan, bán chức” hay “buôn vua”, “buôn quan” tạo ra một tầng lớp quan chức bất tài, vô liêm sỉ. Chỉ có kẻ bất tài, hám quyền, tham tiền, không biết xấu hổ mới bỏ tiền, thậm chí rất nhiều tiền để mua chức tước. Người có tài và có lòng tự trọng, sẽ không muối mặt mà đi chạy chọt, mua chức quyền. Họ đủ năng lực tìm ra công việc phù hợp để sống đàng hoàng… Kẻ vô liêm sỉ đã bỏ vốn ra mua chức quyền, thì vừa nắm quyền, nó chỉ chăm chăm kiếm tiền. Nhiệm kỳ lại chỉ có 3 năm hoặc 5 năm, khẩn trương lắm, làm sao chớp nhoáng kiếm cho hòa vốn, rồi có lãi càng nhiều càng tốt. Nếu còn tuổi, đến nhiệm kỳ sau, “tân quan, tân chính sách”, lại phải “chạy” sao cho luân chuyển vào đúng “quy hoạch”, sao cho các bước “đúng quy trình’ để tiếp tục giữ chức hoặc lên chức to hơn, chỗ “ngon” hơn… Nếu hết nhiệm kỳ này mà phải nghỉ, thì lo tính tận dụng hết “công suất| làm “chuyến tầu vét” sao cho thật “bẫm”. Vì thế mới có chuyện, ông Bộ trưởng trước khi nghỉ hưu, bổ nhiệm mấy chục chuyên viên lên chức; ông trưởng phòng giáo dục nhận hàng trăm giáo viên; ông hiệu trưởng nhận hàng chục giáo viên vào trường … rồi về hưu, mặc kệ anh sau giải quyết hậu quả!
– Người có chức quyền do những mối quan hệ xã hội ràng buộc nên khoản QUÀ BIẾU cũng “ăn” lớn; thực chất cũng là hối lộ, nhưng lại khó xác định tội tham nhũng. “Quà” ngày càng giá trị lớn, người dân thường khó tưởng tượng. Có quan còn “ăn” một cách bi, hài: “ăn” cưới con, “ăn” bố, mẹ chết, “ăn” tân gia, “ăn” mừng lên chức… Cho nên ta thấy có sếp khi bố, mẹ chết, đã gửi thông báo đóng dấu đỏ cho các cơ quan, đoàn thể địa phương; có sếp còn tổ chức “giỗ bố” 1 năm đến 3 – 4 lần (!). Đặc sắc Việt Nam, là những người có quyền chức cao, về hưu rồi vẫn “ăn mày dĩ vãng”, vẫn có thể tác động đến đàn em hay con cháu đương chức. Nhiều người như “Bố già’ trong một băng đảng…
Chức tước tạo ra những đặc quyền, đặc lợi như vậy, nên THAM NHŨNG QUYỀN LỰC là “ăn” lớn nhất và cũng nguy hiểm nhất. Nó lại khó kết tội vì người có quyền đặt ra quy trình rồi lại đạo diễn mọi việc theo đúng quy trình… Đã có tội phạm kinh tế, tội “lợi dụng chức quyền gây thiệt hại”… Nhưng chưa thấy xử tội “Tham nhũng quyền lực”?
Thời nào cũng vậy, khi hệ thống quan chức có “bộ phận không nhỏ” (tức là to) mà bất tài, vô liêm sỉ, chỉ toan tính lợi dụng chức quyền để kiếm lời, là biểu hiện suy vong của chính thể; dù có hô hào chính phủ liêm chính, chính phủ kiến tạo, chính phủ phục vụ dân… liệu có bao nhiêu phần trăm dân chúng tin tưởng vào hệ thống quan chức hiện nay?
19/9/2016
MVT

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cộng hoà Miền Nam Việt Nam: Quốc gia 15 tháng

Tướng Trần Văn Trà, Chủ tịch Uỷ ban Quân quản Sài Gòn – Gia Định tổ chức họp báo quốc tế ngày 8/5/1975. Nguồn: Herve GLOAGUEN/Gamma-Rapho via Getty Images.

Cách đây hơn 40 năm, có một quốc gia từng tồn tại trên lãnh thổ Việt Nam trong chưa đầy 15 tháng và ít được sử sách sau này nhắc tới.

13:30 phút ngày 30/4/1975, Tổng thống cuối cùng của Việt Nam Cộng hoà (VNCH), Dương Văn Minh, tuyên bố đầu hàng “quân giải phóng miền Nam Việt Nam” và kêu gọi binh sĩ của quân lực Việt Nam Cộng hoà buông vũ khí.

Lực lượng quân giải phóng miền Nam Việt Nam trong tuyên bố đầu hàng này chính là Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam (Mặt trận). Tên tiếng Anh của lực lượng này là National Liberation Front, thường được gọi tắt là NFL trong các văn bản quốc tế.

Mặt trận còn được xem là lực lượng nòng cốt của một chính thể thứ ba tại Việt Nam trong chiến tranh, Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam (CPCM).

Trong khi quốc tế đã công nhận hai nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH) và VNCH trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, thì vai trò cũng như sự nhìn nhận quốc tế đối với chính thể thứ 3 trong giai đoạn này phức tạp hơn.

Ngoài ra, đối với người Việt Nam, thì cả Mặt trận lẫn CPCM hầu như đều bị cả hai phe Quốc gia và Cộng sản xem như là một phần của quân đội và nhà nước Bắc Việt trong và sau cuộc chiến.

Tuy nhiên, chính sự hiện diện của Mặt trận và CPCM trong lịch sử Việt Nam đã giúp khẳng định rõ hơn việc lãnh thổ Việt Nam đã từng hiện diện hai quốc gia trong vòng trên dưới 22 năm, từ 7/1954 – 7/1976.

Cánh tay nối dài của miền Bắc

Sau khi Hiệp định Geneva 1954 tạm thời chia đôi Việt Nam tại vĩ tuyến 17, quyền quản lý miền Nam Việt Nam được thế giới công nhận thuộc về thể chế VNCH.

Mặt trận được thành lập ngày 20/12/1960. Họ tự tuyên bố là một liên minh chính trị của những người đối lập với chính quyền VNCH tại miền Nam Việt Nam, bao gồm những người Cộng sản tại miền Nam (chiếm đa số) và những người thuộc các đảng phái chính trị khác. Ngoài ra, Mặt trận còn kêu gọi tất cả những ai có tư tưởng chống Mỹ tham gia.

Mục tiêu của Mặt trận là lật đổ chế độ VNCH, không chấp nhận sự hiện diện quân sự của Mỹ tại Việt Nam, và tiến hành thống nhất hai miền Nam-Bắc. Đối với quốc tế, Mặt trận luôn luôn đề cao tính trung lập của mình đối với cả VNCH lẫn VNDCCH trong vai trò hòa giải và thống nhất quốc gia.

Mặc dù vậy, sau khi chiến tranh kết thúc, các văn kiện của đảng Lao động (tức đảng Cộng sản) Việt Nam trong giai đoạn 1954-1975 cho thấy sự chỉ đạo toàn diện của đảng Cộng sản đối với Mặt trận. Bà Nguyễn Thị Bình, cựu Bộ trưởng Ngoại giao của CPCM, được kết nạp vào đảng Cộng sản năm 1948, từng ra Bắc làm việc sau năm 1954 và được phái trở lại miền Nam năm 1962, sau này làm tới chức Phó Chủ tịch nước của Việt Nam thống nhất.

Đến 8/6/1969, Mặt trận cùng với Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam, tiến hành thành lập chính phủ riêng, lấy tên là Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hoà Miền Nam Việt Nam, và công khai đối lập với chế độ VNCH.

Cần phải nói thêm, do cần thu hút những thành phần bất đồng chính kiến và các tổ chức chính trị phi cộng sản tại miền Nam tham gia vào Mặt trận mà Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam đã được thành lập. Lực lượng quần chúng này bao gồm rất nhiều thành phần trong xã hội, ví dụ như sinh viên, học sinh, trí thức, nhà văn, nhà báo, lãnh đạo các tôn giáo, v.v.

Qua đó, Mặt trận đã mở rộng cả mục tiêu hoạt động của mình lẫn thành phần tham gia, và điều này đã giúp cho họ thoát khỏi những cáo buộc là tổ chức vũ trang của đảng Cộng sản, cũng như tái khẳng định tính trung lập và vị thế của một liên minh chính trị đối lập với chính phủ VNCH tại miền Nam.

Tìm kiếm sự công nhận và tính chính danh đối với cộng đồng quốc tế

Sau khi thành lập chính phủ lâm thời vào năm 1969, Mặt trận và CPCM tăng cường vận động quốc tế để khẳng định tính chính danh của mình. Vào thời điểm tháng 11/1969, CPCM đã được 28 nước công nhận. Nhưng đa số các nước đó thuộc về khối cộng sản trong thời kỳ chiến tranh Lạnh.

Trong giai đoạn 1969-1975, CPCM luôn luôn công nhận sự độc lập và tự chủ về lãnh thổ quốc gia tại miền Nam Việt Nam, ngay cả đối với VNDCCH.

Khi tham gia vào hòa đàm Paris và tuy là một trong 4 bên của Hiệp định Paris 1973, nhưng CPCM chỉ được công nhận là một trong hai phe của miền Nam Việt Nam.

Hiệp định Paris 1973 công nhận có hai chính quyền (two governments) song song tồn tại và đối lập với nhau tại miền Nam Việt Nam: chính quyền Sài Gòn của VNCH và CPCM.

Cả hai chính quyền đều có cơ quan hành chính và quân đội riêng, kiểm soát các phần lãnh thổ khác nhau tại miền Nam. Cả hai đều có các nghĩa vụ quốc tế riêng. Tuy nhiên, Việt Nam vẫn được xem là chỉ có hai quốc gia (two states), Bắc Việt và Nam Việt.

Quan điểm chung của thế giới vào thời điểm ấy có thể được tóm tắt trong tuyên bố sau đây của Bộ Ngoại giao Úc năm 1974:

“Khi Việt Nam được chia đôi vào năm 1954, hai quốc gia đã được thành lập và hai nhà nước được hình thành. Nhà nước Úc đã công nhận từ rất lâu việc hiện hữu của hai quốc gia và vẫn đang có mối quan hệ với cả hai nhà nước, nhà nước VNDCCH ở miền Bắc Việt Nam và nhà nước VNCH ở miền Nam Việt Nam. Cả hai nhà nước là thành viên của Hiệp định Paris (1973) cùng với CPCM. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là nhà nước Úc ủng hộ việc công nhận một quốc gia thứ ba với nhà nước riêng (tức là CPCM).”

Vì vậy, CHMNVN đã bị từ chối khi họ nộp đơn xin tham gia vào các hiệp nghị của Công ước Geneva 1949 tháng 12/1973 do gặp sự phản đối từ một số nước không công nhận tư cách “quốc gia” của họ.

Thế nhưng, nỗ lực tìm kiếm sự công nhận của quốc tế của CPCM vẫn được tiếp tục. Bộ Ngoại giao của CPCM đã thành lập phái đoàn thường trực với trụ sở tại Paris, Pháp.

Tài liệu lưu trữ của Liên Hiệp Quốc cho thấy vào tháng 1/1975, chính phái đoàn thường trực này đã gửi thư lên LHQ và lên án chính quyền VNCH vi phạm Hiệp định Paris 1973. Họ cũng tái khẳng định nỗ lực của CPCM trong việc giải quyết những xung đột nội bộ (internal affairs) của miền Nam Việt Nam với chính quyền Sài Gòn-VNCH bằng phương pháp hòa bình nhưng bất thành, cũng như lên án VNCH đã phá vỡ Hiệp định 1973 bằng vũ lực.

Quốc gia Cộng hòa Miền Nam Việt Nam: riêng biệt và độc lập trong 15 tháng

Ngay khi VNCH thua trận vào ngày 30/4/1975, CPCM đã lập tức khẳng định tư cách quản lý lãnh thổ miền Nam Việt Nam trước quốc tế bằng việc nêu rõ tính độc lập và quyền tự chủ của mình.

Đơn cử một ví dụ là vào ngày 4/5/1975, bà Nguyễn Thị Bình, với tư cách Bộ trưởng Bộ ngoại giao của chính phủ Cộng hoà Miền Nam Việt Nam (Republic of South Vietnam) – là tên gọi chính thức tại LHQ – đã gửi thư đến LHQ và nêu rõ tính độc lập và quyền tự chủ của CHMNVN, đồng thời tuyên bố tư cách thừa kế chính quyền VNCH tại LHQ và tại các tổ chức quốc tế, cũng như các định chế tài chính quốc tế.

Ngay tại Việt Nam, ngày 4/5/1975, báo Nhân Dân đã đăng thông báo về việc CPCM thành lập Ủy ban Quân quản thành phố Sài Gòn-Gia Định để tiếp quản thành phố này.

Ngày 15/7/1975, ông Huỳnh Tấn Phát, Chủ tịch nước CHMNVN, đã gửi điện tín đến Tổng thư ký LHQ kèm theo đơn xin gia nhập LHQ. Cùng thời điểm đó, VNDCCH cũng nộp một đơn riêng xin gia nhập LHQ.

Rất rõ ràng là ngay sau ngày 30/4/1975, cả VNDCCH ở miền Bắc và CHMNVN ở miền Nam đã khẳng định một lần nữa trước quốc tế rằng họ là hai quốc gia độc lập.

Phản ứng quốc tế trước sự kiện 30/4/1975 cũng ủng hộ lập luận trên. Đó là hầu hết các quốc gia đều cho rằng CPCM đã thay thế  VNCH để quản lý quốc gia Nam Việt Nam, tức là một sự thay đổi chế độ (change of government) tại miền Nam.

Tính chính danh của hai quốc gia Nam-Bắc Việt Nam trên phương diện công pháp quốc tế trong giai đoạn 4/1975-7/1976 được thể hiện qua tuyên bố của chính phủ Úc vào tháng 10/1975:

“Việc thống nhất giữa Bắc và Nam Việt Nam hiện tại vẫn chưa xảy ra, và như thế vẫn có hai nhà nước tiếp tục vận hành riêng biệt với nhau. Sự hiện diện của hai nhà nước riêng biệt (tại Việt Nam) đã được ít nhất 75 quốc gia công nhận. Việc vận hành riêng biệt cũng như sự chấp nhận bởi cộng đồng quốc tế đối với hai quốc gia này, VNDCCH và CHMNVN, được thể hiện rõ qua việc họ tham gia vào tổ chức WHO và WMO với tư cách là hai quốc gia thành viên khác nhau tại thời điểm này.”

Quốc gia CHMNVN chính thức chấm dứt tồn tại vào ngày 2/7/1976 khi họ hợp nhất với VNDCCH thành Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Nguồn: http://luatkhoa.org/2017/05/cong-hoa-mien-nam-viet-nam-quoc-gia-15-thang/

 

Tài liệu tham khảo:

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?